Wanbi Tuấn Anh phải tạm biệt showbiz để điều trị bệnh hiểm nghèo.
Wanbi Tuấn Anh phải tạm biệt showbiz để điều trị bệnh hiểm nghèo.

Tôi vẫn giữ bí mật đó của em cho riêng mình, và không định chia sẻ trong bất cứ bài báo nào như tôi đã nói với em trong một chiều Sài Gòn chênh chao nắng. Nhưng đến hôm nay, khi đọc lời tự sự của em trên báo, thấy một Wanbi dũng cảm và đầy bản lĩnh. Tôi ngồi viết về em trong cảm xúc đầy mến phục trước nghị lực của chàng ca sĩ trẻ…

Đừng tuyệt vọng, tôi ơi

Sau một tiếng ba mươi phút chờ đợi, cốc kem của tôi đã tan, chàng ca sĩ Sài thành mới alô cho tôi: “Chị à! Chị ngồi trong hay ngồi ngoài sảnh vậy?”. Tôi suýt chút nữa thì tự ái, vì đã ngồi đợi chừng ấy thời gian để được tiếp chuyện cùng Wanbi. Tôi nhủ thầm: “Bệnh ngôi sao”, rồi ngồi nhìn ra phố, đang tắc đường giờ cao điểm để giết thời gian.

Phóng tầm mắt ra ngoài, tôi thấy một chàng trai mặc áo sơmi đen lịch lãm, tóc buông xuống che hẳn một bên mắt, bước đến lễ phép chào tôi. Tôi cố giấu đi cảm giác không vui vì chờ đợi, bắt tay Wanbi: “Chị là Thủy Anna, từ Hà Nội vào. Chị rất vui được gặp em ở đây”.

“Chị đợi em lâu lắm rồi phải không?”, Wanbi tỏ ra áy náy. Thấy vậy, tôi cười xòa để xóa đi không khí nặng nề của lần đầu gặp gỡ, của không khí chờ đợi dài dằng dặc. Khi tôi nhìn kĩ Wanbi, nhận thấy chàng trai có gương mặt bầu bĩnh, nước da trắng, trông Wanbi rất khó ai biết chàng trai này sinh năm 1987. Có thể nói, Wanbi trẻ hơn nhiều so với tuổi.

Trước khi gặp Wanbi, tôi đã từng nghe đồng nghiệp của chàng trai này nói rất nhiều về em. Và chính Wanbi cũng thừa nhận với tôi, em từng có thời vàng son với những ca khúc hít đình đám như: Đôi mắt, Vụt mất, Dấu vết, Phải làm thế nào…  mà nhiều ca sĩ phải mơ ước.

Khi Wanbi vuốt mái tóc sang một bên, tôi bàng hoàng phát hiện mắt bên trái của em không thể mở ra được. Tôi hơi bối rối vì tình huống này nằm ngoài suy nghĩ của mình. Bởi vậy, tôi chưa biết sẽ nói gì với Wanbi, thì cậu mở lời trước: “Em phải sang Singapore chữa bệnh, việc em để tóc thế này, là để che mắt bị tật đó chị. Nhưng nhiều người không hiểu, lại nói em bệnh ngôi sao…”.

Tôi khẽ gật đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Sao em lại nhận lời gặp chị?”, Wanbi bảo: “Em cũng không biết nữa, lâu rồi em không gặp báo chí, báo quen em cũng từ chối vì không muốn ai biết em như thế này. Chỉ anh em trong nghề là biết”. Tôi hỏi: “Sao em lại tin một người mới gặp lần đầu như chị?”. Wanbi nói: “Em nghe giọng nói của chị, rất chững chạc, và thân thiện. Còn bây giờ gặp chị, thì đúng là như vậy”. Tôi trấn an Wanbi: “Chị sẽ giữ kín về tình trạng sức khỏe của em hiện nay. Sẽ không tiết lộ về bệnh tình của em trong bài viết hay với bất cứ người nào. Em hãy yên tâm chữa bệnh đi nhé!”.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi kéo dài khoảng một tiếng đồng hồ, thi thoảng có cậu bé đánh giày chạy lăng xăng, xin được chụp ảnh cùng thần tượng. Hoặc dăm ba người đi qua gọi tên Wanbi, chàng ca sĩ đều mỉm cười thân thiện.

Wanbi tâm sự với tôi về sự ra đi của người cha, giờ chàng ca sĩ trẻ chỉ còn mẹ và em gái là chỗ dựa tinh thần lớn nhất. Chỉ mong sao có thể cứu được con mắt bên trái này, giúp chàng ca sĩ có thể thoát khỏi nữ thần bóng tối. Wanbi bảo tôi, đợt chữa trị theo phác đồ điều trị bên Singapore, tưởng khỏi rồi, nhưng được một thời gian mắt bên trái lại không thể mở ra được nữa. Thi thoảng Wanbi vẫn đi diễn, để kiếm thêm tiền chữa bệnh và đỡ nhớ nghề.

Hôm nay, khi đọc bài tự sự của Wanbi trên báo, tôi sực nhớ ra cuộc gặp gỡ giữa tôi và chàng ca sĩ vào mùa khô năm nay, ở Sài thành. Có chút gì tê tái trong lòng. Em đã dũng cảm thừa nhận sự tuyệt vọng của mình, dũng cảm đối mặt với sự khắc nghiệt và kém may mắn. Chỉ mong những điều may mắn sẽ đến với em, chàng ca sĩ với nhiều ca khúc hit và từng ngự trị ở những đỉnh cao.

Phía trước là bầu trời…

Tôi vốn rất ít khi chuyển link bài và báo biếu cho các nghệ sĩ mỗi khi bài ra. Nhưng khi phỏng vấn Wanbi Tuấn Anh xong, tôi đã gửi email link bài báo của mình cho chàng ca sĩ, như một lời động viên, cũng như một lời tri ân vì em đã tin tưởng, tin một người mà mới gặp lần đầu.

Và nếu ai đó hỏi tôi vì sao giữ kín bí mật về tình trạng sức khỏe của Wanbi, trong khi tôi có thể gây sốc bằng cách giật tít để tạo scandal hoặc cái gì đó gây chú ý cho độc giả. Thì tôi tin rằng, mình có thể thành thật trả lời: Bởi khi gặp Wanbi, tôi rất có cảm tình về con người cũng như cách sử sự của em, điềm tĩnh, khiêm nhường và dám thừa nhận mình từng có một thời “xa xỉ, đắt giá” và sống một cuộc sống như giấc mơ. Nhưng biết chấp nhận khi giấc mơ đó xa dần trong đời sống thực.

Tôi viết bài này, để những ai yêu mến chàng ca sĩ thì hãy dành thêm cho Wanbi tình cảm để cổ vũ cho Wanbi vượt qua thời khắc khó khăn này. Và nếu ai chưa hiểu Wanbi  thì sẽ hiểu hơn về chàng ca sĩ trẻ bản lĩnh này.

Mong ước cho Wanbi nhanh chóng vượt qua bệnh tật, để trở lại với sân khấu, để có thể làm lại những đỉnh cao của mình.

Bí mật giờ mới kể về Wanbi Tuấn Anh